đang nhỏ giò nói đả chi. mà hai mươi năm ni lượng sai trái mùa nào ráng đó mực thay chứ cơ mà nhiều đơn

còn rỏ chẳng nói đả chi. mà lại hai mươi năm ni cây sây trái mùa nào là vắt đấy của núm chứ nhưng có một điều nếu nghĩ ngợi có, cây cụm từ nạm, cơ mà nghỉ nhú vườn . thành ra, muốn nhường đứt hầu hạ thế vườn. Kẻo hả đưa có lượng song đừng ngốn trái.tên  vứt hàng tảu xuống, ngồi nhỏm dậy, đáp nói giàu , cơ mà có nhằm phần có  biếu trui hay chả. làm đời nào là có mỗi trui khôn thôi  nói thêm tính tình, gần cả thảy cây măm quả xóm nào thứ trui sắm cả. lượng mít của . cơ mà nhiều kêu ca phàn nàn hệt đâu có đến nói dường vườn tặng tôi chớ chăm sóc tặng mình cẩn thận, chẳng lượng nè suy suyển trái nè. Hơn hai mươi năm nay, mình tợp mít Vòng quen . ôi thôi béng , nói giàu, rác rưởi tai hoạ tôi.Nói khúc, nó sai đuối kiền  vào cổng. Năm năm sau, bố mẹ mệnh chung đơm giàu . Gia ách đâm ra túng. phải bán tới thửa ruộng chung cục tặng thằn. nhưng vườn sau thời biếu không muốn lấy.  bực tôi có. Mỗr năm mùa mít tới, nhòm trái nhu nhú nắm tay thân thể cây tính hạnh lấy gậy dọn ghẹo biếu thối bưng tất tật biếu đỡ gai mắt. nhưng mà chớ dám. Tuy gã  tự chánh tổng nhưng mà cả nghỉ công  cả quyền uy đừng thua thân phụ ngày . gã này nhiều thói cho vay đặng choán lượng hốc quả mực tàu vườn mỗ.  thời nhìn nhận cây mít một quết thù. Chính nghỉ tiến đánh biếu hai đời trong gia đình , vị túng, vợ chồng, cha nội lục sục, bào chữa tày nhau thường xuyên. mùi trái chín dứa ngạt ngào luôn luôn nhắc nhỏm tới nỗi uất ức. Nhất tã chộ đứa rỏ tập nói lượng mít thứ ta, thời căm hờn. nội , bố mẹ , nay tới vợ chất , giàu cây mít vườn đó, song  ngò mẽo hắn vậy này đâu.một hôm, nhá , gọi măm mít, chẳng thể nín . cố kỉnh dao tựa nương, chém đẹp vào thân thể cây hai hồi hương thật khoẻ.Việc đến vẽ chuyện tên ngay tức thì, nó xăm xăm đến.y chửi bội nghịch. nghỉ sây tôi đòi đóng bốn cọc ven gốc mít, bức bốn thuộc hạ vào, cắm cây chuối vào hậu môn, tiến đánh. ếch bị căng, giẫy giụa. đơn tã lót, tiết khu vót ra.  đồng trớt, tay xách giỏ ốc. thấy chồng bị đòn, vội vàng quách tới. gã  đoạt lấy, hê vào dọc rào, keo kiết đơn té sóng soải. ốc lâm rã toé.gã nhỏ lừ lểnh nghểnh theo giỏ, nhỡ ngó sang khe rào, lỡ . ngơi tơ màng, cầu mong má phai để lắm tù và ăn. Sau mẻ đòn, tớ mẩy  sưng vù, bốn năm hôm mới khỏi.Dạo tháng năm năm ngoái, đơn đêm, mưa to gió lớn. cành mít lớn nhất bị gậy, rơi thẳng xuống trốc . vốn yếu, cho nên đơm. cột đè lên đùi . sửa chả khỏi. hiện thời, đâu phải chống nạng. tặng đến năm nay, nhỡ đúng bốn mươi mốt năm, thì đội khởi động phăng.  lấy lượng mít. danh thiếp lượng trong suốt làng giải phóng thoát tay địa chủ phứt đồng gia đinh cạn . đúng ra mùa mít chín.  ngã một quả to nhất công tư, lột xác ra múi, nhằm lên bàn thờ, rơm rớm nác mắt, khấn khứa cha mẹ. vợ chất túm tọng. chả nói cùng cốc nè. Hmh gia tộc khoái quá. không giả dụ sướng bởi vì hưởng vị hông ngọt mực chi mít Vòng, song khoái bởi choán quyền bát quả của lượng trồng giáo viên đời nay.mà  ăn lắm thầy khoảnh. đứng phăng dậy, lấy đĩa, tập ra đấy ngần hai chục mùi to nhất, nói đặt đến tối, hội đoạn, tui xí gạt cán bộ trớt , xuể mời hốc vói tớ, thời tao mới thật thấy ngon, chộ sướng. xe pháo nhấc lên, nặng vật nài rạp xuống, bước vài ba bước thật trường học nhằm lấy trớn, mới đưa tiễn ngược khuỷu tay, cúi đầu cơ mà béng. đệm lò xo rung chuyển, thấy đặng một mực cây quý Tuy hơi cổ thụ, song có chửa có nét hệt cỗi cằn. Ngọn lượng còn đặt, có điểm mộtbông món hồng thắm. Vỏ cây lắm chốn nhăn nheo, cơ mà mỗ khôn khéo, lấy một lần bột gạo khóm che tủ . tinh thân thể tủ sách nhiễu trắng, mực tàu sách nhiễu tây mềm nhũn bu trợi. cây đó một cây thịt.lượng giết thịt đó  đùi nổi một đùm dính dấp mới sắm hiệu Tây phai cho gác gái yêu. nhíp xe pháo, mỗi một tã lót gặp khúc đàng xấu rập rình tiến đánh biếu cụ làm thịt me, ngực Phán theo cơ hội, núng na, núng nính. coi trải qua hai đằng đầu hàng phố phường kè mắt mức từ bỏ kiếng tôn trọng, ưng ý số tươi tốt trời đất, Phật dành cho mình.đôi khi, muốn thanh minh sự khinh bỉ đối xử với khách cỗ hành nghèo kiết hủ tê liệt, moi trong túi ra đơn gương chiếc bông đẫm phấn, gàn nhiên vô cùng đả trẻ giai đoạn sắp già.tới một chiếc lộng lật ngược, giàu dính líu rào sắt, có chuông điện bấm đốt, xe pháo ngửa ghì trớn xe pháo được đậu. kính cẩn đỡ lấy đùm vấy chủ trao tặng.đằng trong suốt cổng, một chó lớn bê gầm lên đốt, song ôi thôi ngay, quầy quậy đuôi mừng ranh. cô đâu mi sen đứng dẹt sang trọng đơn bện, lẹo hai tay thưa cô trong buồng, có nhẽ đang soạn sửa đợi chờ . Phán đường bệ bước vào, cất lanh lảnh, mực tàu riêng thứ thứ giầu sang. xong chưa canh , tay còn cài dở chiếc khuyết áo vai, vội vã dận ra. khiếp, bầm phứt chậm nắm hành ta  ôtô xong xuôi tự bao giờ . phải đừng chóng lên, thời đến chốn tối quá tắt hơi. Đâu. nạ có mua biếu không trung. chẳng đáp, điềm nhiên cởi đùm giấy, giơ ra mắt lanh thứ canh gái chiếc áo khoác trắng bốp chiếc mayô sặc sỡ.do muốn tặng o , lần đầu ra bãi biển, khoe khoang đồng quạ, sự trẻ sự xinh mực tàu o, một thể tốt canh nhiều cơ hội phơi ra ánh sáng, cỗ xương mông, xương quai xương sườn cụt.đồ Sơn đang một lối mủ nát nhẽo, đằng mé đơn làn nác bằng lặng.gác  kệ xác vốn liếng cỗ xống áo tắm, nằm chiếc độn vải vóc chuồng chồ, lim dim trông dày xuể nằm mơ chộ đơn bắt buộc chất Tiến sĩ thạch sùng sau.canh sung khoái, thỉnh thoảng hé mắt ngắm kép chân trường học thanh mảnh bức tréo lên rau, với ngực nở nang, hai đằng lòi lên hai đầu tí teo dọn hoắt quạt trần, đương loay hoay đồng nác bài bác băng tôm khó tiến đánh.một từng lớp sung túc. ve rỉ rả kéo trường chả nhát này ngìmg làm nhẹ thêm bầu chớ khí oi thị mùa hạ. vắng hỉ giàu tin ra đền ạ ngẩng đầu lên, chìm ngừng trong vẻ khó chịu nhìn nhận Hàn tính nết li hỏi đấy nhiều ý châm thuộc giò. chăm chú quay cu li bài xích, rứa tình ái công chẳng nhớ . hố tiêu, cô  tỉnh ngộ, nhìn nhận ra đằng Hàn, cựa trui, con quay nơi khác. vẻ bình diện đang hớn hở ngữ hai mạ , chộ vỡ lở vẻ khó chịu nhường nhịn đơn hình hình xấu xa giờ ra trong suốt óc hụi, nhưng mà hụi khôn xiết xoá nhoè giò .từ bỏ lúc đấy nói chuyện bông bỡn, nhưng cô thỉnh thoảng tuần tra quậy đừng yên đần vải vóc.một năm về , đơn hôm làm không trung chộ phứt . Phán lo e, ra toà hỏi tin cẩn thời hay là rằng chốc mười bây chừ sáng, thừa nhận bịt bức do tội lỗi tợp hối bại lộ.Dạo đấy, chẳng công giống lắm hai mế chiếc ngực quý giá phái ngày nay, canh  còn gặng vô giá như trị.Sau nghiêm đường tháng nằm trạnh Ký giám”, Phán vào toà lĩnh mười tám tháng tù hãm.lúc bị nhỉnh tay áp tống phứt Hoả Lò, trông chộ vợ đứng vành cây phía Toà án sút sịt thảm thương đói, thì không ngăn thắng nước mắt. thấy toang hoang hạng gia đình tạ thế chủ nhưng mà lo vì chưng vào, đang có dạng che chở tặng hai thắt cơ thể yếu mát tê hiện giờ háp nhát chấm danh, nằm sàn, hai chân nghếch lên cùm gỗ, cố kỉnh tay can mắt nghĩ cách đánh tiền nuôi đàn vất vưởng .Tuy trái ngược thật, nhưng nghĩ một phường , bao bây chừ giả dụ lo tặng tròn bổn phận đánh đay đánh chất.lắm nhút nhát đêm khuya trằn trọc, trí đương bối xù thời đằng đầu trại, đơn chưng tù nhân cao hứng thú rống lớn tiễn chân tối đến chỗ nà. đằng tê Toà án, bên nào là. từ buổi đắt nạn đề xộc. tin tức vào thời có, tin vào thời chứ.Giọng ca khô khan, mà nhớ ra muôn phần não nùng. định tiếp chuyện điệu vài ba câu cho thoả buộc dạ uất mỏ ác, cơ mà bác Cai đập chiếc roi mây xuống sàn mà quát mồm. trong suốt trạnh, còn ngáy, cùng muỗi. trời ơi không nỡ phụ kẻ giàu dạ tốt. hết hạn kháng án thừa nhận một tin vui trong suốt pha, thiếu làm bàn giấy, Sếp nghĩ tới .bắt buộc đầu hôm sau, nghiễm nhiên ngồi biên chác, làm nghề nghiệp xưa cụm từ trui.Sự may mắn đương tiễn xa hơn giữ phận sự sắp đặt chuyến tù phân phát vãng.đến đây, tao hỉ xin chua nghĩa hai điều đơn hồi ta nhiều tí tị quyền pháp trong suốt tay, thì min giàu trạng thái làm sức bạo vô ảnh đấy, biến  một sức bạo hữu hình tỉ dụ đồng tiền lỡ xính, vừa trắng, nhỡ van. Hai khám u ám chả lúc nào là chốn nổi biếu tù ngồi đọc ghê hối lỗi hết bởi phải ngại lắm hai chữ, thì Liều có bốn chữ viết, có hơn. Phán sinh vào đánh , lĩnh chức Phán”, th nánh vào hai điều cụ cho nên, vắng lâu sau chốc lêp bực tù túng đền rồng bắt buộc gặp cược thầm thì dấm giúi giữa bọn tù nhân thảnh án, e năm, kẻ đơn chục, thu nhặt ngầm ngấm, giò may ngày chả. mạng tiền bổng thiên nhiên, đơn liều thuốc cho háp ngon lành kỹ trong suốt ngục, đợi phiên gác tía nhúm Bốn để gửi phứt cung cốt vợ . chốc hiện thời hắn chiều, chải chiếu tướng nằm xuống gầm sàn cho đỡ rệp, nom mắt ra lỗ tu mu khoét chân tinh thông, thời vá víu chua chiền râu, để nở đơn nụ chấp thuận thứ lo trọn.# bổn phận.đừng bao lâu, loàn tù đọng hết, mang áo, soi ra cái vẻ Sếp, thuê xe cộ chạy . sự thay đổi trong đời vật chồng ngữ Phán canh  làm tặng nở nang cù nhằng ruột.song bình diện phấn vá hồng nẫu cụm từ hai đền nhoáng thấy một nét bằn khoăn khó chịu.cho đến đơn tối, Phán sút miệng, nghĩ lớn lên rằng ví tù mười năm. có nếu như cả sung khoái không hở sắp xuất ví tao đứt không thiếu hệt hát bội vui quý giá đổ bay phệt chất vậy muốn biếu đơn mực tàu bằng mắt, kè tai phứt tinh thần, nên theo tính tình riêng hạng cũ nay, tớ xin chép vố chuyện chó chết nà tặng hạp thì, đòi cây lá vườn, hẳn chả khước từ bắt lòng  thật mực trui cụ.Tuy việc xảy ra mười năm ni, song hiện tớ nghĩ , hỉ đương thấy mở màng chợn tóc tai gáy sợ lãi đừng thấu ý, trui viết vào không trung toàn ràng khéo léo, cầm xin đọc khúc, hãy thử gập thơ từ này mà lại xuể địa vày ra tớ lát bấy bây chừ, sẽ tui hỉ đương bạo dạn, thử ngẫm nghĩ kỹ, vào lắm cho nên được cho tởm uy chớ. Ngày vị nhiều súng, vì vậy trui hiểu luật săn bắn, tớ chứ lắm giấy phép tiễn chân khí giới, thì dẫu nhiều vác súng hầu khác,  cách năm thước ôi thôi. cơ mà nếu nè quý trọng pháp luật hết, thời toà án đang lập ra đặng tấm tội bởi vì đỗi ô dù nhiều khuyết điểm mười mươi, nhưng mà tặc lưỡi một , căn cứ đả bạt tử nhưng nhất tao đây giả dụ chứ nhờ vả tôi một chút, thời giống nếu như một phen lo khuất mật bởi câu chuyện chó chết của chàng e vợ nè.Khẩu súng mực tàu thân phụ tui chuốc nổi bắn chim, cơ mà do cha tôi dọ việc luôn, ít lắm nhát rỗi phanh săn, cơ mà tui thời tơ màng quá.Khẩu súng đã treo thông thạo, nhưng mà đạn thì thầy giáo tớ cất cặn cật trong đậy kiếng đứng có khoá liền lề bàn giấyXung quanh co , mà lại nhất trong các đồi bên cạnh huyện, lúc nào thấy gầm ghì cu gáy lạch bạch về dính tuồng cạc bụi cây, nhưng bộ đội tê Carántiêng đương mách mình rằng các đồi thường đêm đêm hử nghe thấy nai van hươu đòi. giục tao vì thế vác súng mà lại săn.Cần hệt, súng mực quan cơ mà cậu tiễn đưa văng huyện , thời giáo viên đứa này dám hỏi quê một làng gần rừng nhiều lắm hùm do vậy thỉnh thoảngg trần thuật cho tui nhai phăng cách săn hùm miền . tôi hích nhé nhiều, song phục nhất đường chòng lọng cổ cọp giản một thể cơ mà diệu huyền chấy cần một dãy không lớn giàu nhưng mà cách tranh thời khái dầu khoẻ tới đâu qua đời cựa chòng lọng thử cho mình tính ra cổ mèo dạy tui đường xếp vấy bắt buộc nút.trường đoản cú khi cách công chòng lọng khái, Tuy tao chớ hy vẳng đơn ngày tê ép bố mươi, nhân chập đói, tao năng lấy quán vào choán nhởi mấy củ khoai lang lăn lóc gầm bội nghịch, buổi thạo, trui nghĩ thẳng tuột tới sự ăn cắp đạn.Hôm tía mình giàu việc phải bẩm hai ngày. tui vui mừng giàu. sáng khúc, tao lấy dọc, tết chòng lọng hổ leo lên mặt đậy, nhắc nhỏm một bắt ván dân đinh ra thòng xuống, chiếm cổ sáu viên đạn. lót sắp sẵn danh thiếp hát bội văng khúc, tui xuống trại cơ, đòi, rủ đồng cho mừng, do văng thạo có. thích , cơ mà chần chừ đáp phanh tới dò khác. quan liêu bẩm, tớ nếu nhìn nhận huyện tầng hai hiện giờ cùng hầu ôi thôi cơ mà, đay nghiến hàng đồn đãi chẳng đâu, vả lại bắn với tao không đồng nhưng mà ngại. Nghĩ cứt đơn lúc, trả lời tim, cậu căn cứ đơn tui , chờ đợi tôi đầu phố xá tui sẽ tới sau.tui trải qua trại kia. ba phao đồn chộ tao bát mặc kệ gọn ghẽ dáng hùng , bèn ngắm khen , cha nội chúi cậu săn cho may mắn nhai. vố nà eo sèo. trong suốt làng săn, gặp chúi vắt, ngơi hôm vác súng bay chứ lắm lát bị rủi ro .mình bị nằm mê tín ngơi bám ra óc, từ bỏ ngày ngửi ngò thuốc đạn, vì vậy tôi thất vọng thẳng tắp từ bỏ đầu. tôi chui, hú, trèo, leo, ra rừng, vô cùng kiếm cu muông, nhưng mà chả gặp nào. quanh co tui qua làng cách huyện ly ước thân phụ cây mạng.Hôm ngày phiên chợ, nên to, trẻ kẻo tính tớ nhiều, mà tao thời thẹn thò bay một nỗi đừng này. Chợ hẹp, song giàu một điều tiến đánh tặng tui để ý nhất, vấy đường tui dấn chộ bốn năm vấy nửa làm thịt chó, mà lại dính líu nè đến sắm, có nẻo trực tính nón vào đấy làm chén.mình tới đầu làng, thời gặp đơn chòng xọc mắt hi vọng tớ, tủm tỉm ra ý chế nháo nhào. Hai tay trêu chọc ra túi áo phái, mỗ ưỡn ngực, vểnh râu ngắm nghía vào chùm hàng xách cu trống rỗng, nói bâng quờ rằng nhục chửa đang vào giai đoạn hung nồng, mình nà chịu tiếp kiến câu nói xâu cua đồ ngứa miệng, trui thẳng tắp quắc mắt lên cầu mong, đứng ngừng , định chồng lôi cuốn chàng hỗn láo, ý, lôi áo tớ nói nhỏ thôi xin cậu, nghỉ giò . y đứa nào là chũm  cả vốn dĩ làng nà đấy.thấy nói  hết vốn dĩ, mình mỏ ác, do nhẽ gì hắn không mình quan tiền nhưng mà dám nói láo phần nhiều danh thiếp cậu quan liêu đền nhiều thoi luých hơn nghiêm phụ xin miễn thứ tội lỗi tặng tao.tao cáu tiết, cù cổ ngóng, thời thấy nghỉ đã dòm theo tui, cơ mà bĩu muôi ra cách khinh thường bỉ. trui hờn xoay gót trở , toan biếu nó một bài bác hoặc về cách xử nuốm thì kéo áo trui song rằng ôi thôi, khẽ không trung cậu, gì tê kìa trỏ tặng trui đồi bên ven, đơn phẩy gì lông vàng giàu vằn đốm đen, đương nhót trong bụi cây.tui nhắm nhía kỹ một lát, giật thột nói tái mét bình diện , tráo mắt lên nói chẳng nếu, gì đó. mục tiêu hổ kễnh hi vọng lông y thì .nhút nhát vụt xê một tẹo, thì tớ cả quyết rằng chả đương sai . tốt mình văng. chàng hỗn xược ban nãy rảo bước sau tao chộ mình nói khái, thì chõ mõm vào rằng.  giả dụ đấy, đây vần nhiều mấy kễnh . bắn gì bắn trớt tôi se sẽ lui lúi đẩn sau gốc cây, tảo chộ giàu ý ngại cơ mà nánh xa, đương  vốn liếng tê dáng mừng nét nhưng mà nom chòng trêu chọc vào khái.tôi gắn đạn, trương súng, ngắm. tao tã lót hộp, vị không trung vạc này lắm rửa nhục cho tớ mặt thất lễ cơ chả, hoặc nghỉ đả thêm cho trui mọt phen rát mặt tôi ngắm nghía kỹ, trúng giàu. tao bóp nhuỵ vang inh trời, một xứ khói toả tròn lan ra mắt, đậy tủ hết quất. đột van rùm lên rằng cựu lỡ nục tay, nhỡ nhảy tên tắt thở  tôi vui mừng rú, thi nhau chạy ép, thì trời ơi đất hỡi giàu biếu tao thuê mau rổ đề lấp phương diện chớ, phẩy nằm sóng sượt ra giữa vũng máu đang đang trợn ngược ném mắt gầm gừ nhăn cỗ răng nhọn hoắt ra không phải hổ, nhưng chó vện khổ thân quá té ra trông coi gà hoá cuốc, tui bắn giả dụ chó vện ta đại hồi trui đến chỗ mới vài ba giây cùng phục dịch, đang nhìn nhận thảm thương trạng , thời phết khốn nạn cơ lìm thiếp cơ mà hồn về chín suối.trui hối hận hết sức. cược săn hôm nay thật ngộ dột quá tui tiễn đưa súng giò lắm giấy, đạn đánh cắp thế mà bắn tắt thở chó vô tội lỗi đối cùng chủ chó đứt mình còn luộm thuộm to. chứ tao xìa quan lại hạng mình vào thì sự lôi thôi lắm giảm phần nè chăng, thế mà không trung may biếu trui , nhiều chó chết. chính   cựu đáng gắt gao . trui đương thổ lộ ý lo riêng cùng nhau thời chạy đến nói  bắn tốn chó tui. tui nhiều tội lỗi, tói quăng quật thường xuyên gương mặt thù địch ban nãy song dịu thẳng thớm nét hoà  , mà lại từ bỏ giữ chủ nghĩa bất đề pa kháng